Tâm sự buồn của Thủ khoa Sư phạm ở nhà nuôi lợn, trồng rau

Dân trí Tốt nghiệp Thủ khoa Trường ĐH Sư phạm Hà Nội 2 với tấm bằng xuất sắc nhưng hơn 1 năm nay, em Bùi Thị Hà (quê Hà Giang) vẫn không tìm được việc làm, em ở nhà phụ mẹ nuôi lợn, trồng rau, bán hoa quả ngoài chợ… >> Niềm hạnh phúc lớn của nữ thủ khoa đầu ra trường ĐH Sư phạm Hà Nội
Continue reading Tâm sự buồn của Thủ khoa Sư phạm ở nhà nuôi lợn, trồng rau

Yêu anh! Và đừng bao giờ buông tay em anh nhé!

9 năm về trước, khi lũ bạn thân, đứa nào cũng có đôi có cặp, tôi vẫn lẻ bóng, đơn côi với vết thương lòng của mối tình học sinh ” chưa bắt đầu đã kết thúc” Lúc đó tôi dường như chẳng có niềm tin vào tình yêu, nhưng tận đáy lòng tôi vẫn khao khát được yêu. Tôi quyết định ko chối từ nữa và thử cho mình cơ hội yêu, hẹn hò. Thế là những cuộc hẹn hỡi ơi diễn ra..

” anh chàng đẹp trai tài giỏi” thì lại thích ba hoa về mình, tự phụ về bản thân, trong suốt cuộc hẹn anh ta chỉ chăm chăm nói về mình, tôi ko thể mở lời được câu nào.. ( ức chế.. tôi trốn luôn)

” anh chàng gia thế, có điều kiện ” thì cứ khoe tài sản, khoe mẻ, của cải..( phát bệnh, chỉ muốn đi về..)

” anh chàng sến súa ” bao nhiêu mỹ từ để khen anh ta dùng hết từ đầu đến cuối buổi hẹn ( làm óc ác, da gà tôi nổi lên từng cục)

” anh chàng ngọt ngào quá ” thì kéo ghế , lột tôm, nâng ống hút, nói chung phục vụ tận răng ( cảm thấy thật bất tiện, có chút gượng gạo, giả tạo…)

” anh chàng hiền lành, tốt bụng, cái gì cũng được hết ” khổ nỗi trái tim tôi ko rung động được, thử gặp 2-3 lần nhưng cũng ko thể nào lỗi nhịp, đành chối từ để ko vương đau khổ cho người ta.

Tôi lại tiếp tục cô đơn. Tôi lao vào công việc. Nhiều lần đi làm, tôi bắt gặp ánh mắt nhìn trộm của chàng ca sĩ nọ, tôi phớt lờ đi như ko biết…vì đôi mắt anh ta ko to kiểu Jang Dong Gun tôi thích ( nói chung tôi cũng trên mây lắm nên ế) thỉnh thoảng nói chuyện với tôi, anh ấy cười, được cái miệng cười đẹp có duyên nhưng tôi luôn cảnh giác với mấy ông ca sĩ : đa tình, bay bướm…

” Đúng là có duyên thì có chạy bằng trời” Một hôm anh Mc làm chung K H có công tác ở cơ quan nhờ tôi làm giúp mấy hôm ở phòng trà Bác Nguyễn Ánh Chín. Hôm ấy tôi làm event xong trễ, ko biết đường đi, gặp con đường Nguyễn Trọng Tuyển đang sửa chặn đường, tôi chạy xất bất xang bang mới đến nơi. Vừa tới, tôi thấy bóng dáng ai mặc vest trắng đứng chờ ở cổng, chỉ đường cho tôi vào…thì ra là anh, anh đẩy xe dùm tôi, ko quên trấn an tôi ” ko sao, cô với bố 9 hiền lắm, Mc lát lên giới thiệu sau ko có gì đâu, uống nước đi cho đỡ mệt ” rồi anh vào hát . Tôi thấy anh cũng dễ thương, tôi lấy trong túi gói quà lúc nãy làm event được tặng, tôi tặng anh luôn, dẫu ko biết trong đó là gì nữa ( dấu hiệu mê trai của tôi bắt đầu xuất hiện, bấy lâu nay nó ẩn bên trong mà tôi ko biết ).

Phòng trà bố 9 cánh gà rất nhỏ, Mc và ca sĩ phải đứng chen chúc sau cánh gà, lúc đó giới thiệu xong, tôi chẳng còn lối vào, mọi ngi thì chen nhau, tôi bị ép sát vào anh, kỳ lạ thường tôi rất gớm ngi lạ mà lại là đàn ông đứng gần mình nữa, sao lần này lại khác, tim tôi đập mạnh..lại muốn gần anh thêm chút nữa ( tiếp tục dấu hiệu mê trai tập 2), có mấy tiết mục ko cần Mc ra giới thiệu tôi cũng chui ra cánh gà để được đứng chen chúc cùng anh ( mê trai tập 3) ai ngờ anh nói câu ” ko giới thiệu ra đây chi cô” tôi hụt hẫng chui vô lại.

Anh xin số điện thoại và nick chat tôi, chúng tôi nói chuyện qua lại nhiều hơn.. lần đầu anh nt hẹn hò tôi mà cộc lốc “đi ăn ốc ko? ” ông này ổng chọn ngay ngày 1/4 ( ngày nói dối hẹn mình, làm mình ko dám nhận lời , sợ bị gạt ..tôi từ chối, rồi đợi mãi ko thấy ổng nhắn nữa, trong lòng buồn ghê gớm!
Sau đó mấy hôm, anh lại hẹn tiếp..tôi hí hửng sửa soạn thiệt đẹp chờ cuộc hẹn đầu tiên. Vừa gặp mình cha nội phán cho câu ” sao e ko tự đi xe” tôi hụt hẫng ngơ ngác, chỉ vội ừm ừm quay vào nhà cho đỡ quê, định lấy chìa khoá xe? Thì anh nói ” lỡ rồi thôi để anh chở em đi ” ngồi trên xe tôi chửi thầm ” đáng đời mày chưa, kén chọn cho lắm vô, gặp ngay cha nội vô duyên, lỡ leo lên lưng cọp rồi, thôi thì cho hắn chở đi chơi bữa nay thôi..vậy mà ko ngờ sợi dây duyên nợ quấn nhau đến giờ.

Đã có những lúc tôi muốn buông tay anh vì sự khác biệt giữa chúng tôi quá lớn, thời đó tôi bị bệnh con nhà giáo nên nghiêm túc quá mức, còn anh thì hay cà rỡn, nói chuyện hài bậy nữa chứ…. tôi đòi chia tay nhiều đến mức ko nhớ nỗi, nhưng anh chẳng bao giờ buông tay tôi, chẳng khi nào xa tôi quá 1 ngày, anh trồng cây si trước nha, trước cơ quan hàng giờ, chỉ đổi lại cái phớt lờ lạnh lùng của tôi, nhưng anh vẫn ko bỏ cuộc..anh cho tôi biết được thế nào là tình yêu chân thành, và thế nào là đẹp trai ko bằng chai mặt. Rồi tôi cũng đỗ, nhờ anh tôi bớt nghiêm túc, hài hước hơn, còn về chuyện hài bậy thì giờ chắc tôi là sư phụ của anh luôn joi. Tôi hỏi anh ” sao anh kiên nhẫn với e dữ vậy, sao ko bỏ con nhỏ khó chịu hồi đó đi phải khỏe hơn ko ? Anh chỉ cười nói ” em là thú quí hiếm mà, ngu sao bỏ ”

Đã 9 năm trôi qua “Quá khứ “, “kỷ niệm ” ko mất đi, nó vẫn tồn tại ở một góc nhỏ trong trái tim tôi, để lâu lâu tôi lại nhớ đến chiêm nghiệm và nuôi dưỡng tình yêu của mình giữa cuộc đời đầy rẫy những cạm bẫy, thử thách..

 

#conangmuathu

Hồ Ngọc Hà “đi chơi bạt mạng” ở Pháp; Kỳ Duyên tâm sự buồn

Dân trí Sau những ngày làm việc tại Paris, Hồ Ngọc Hà chia sẻ mình ở nước Pháp “ăn tối thì lãng mạng và đi chơi cũng bạt mạng”; Hoa hậu Kỳ Duyên thường xuyên chia sẻ những dòng tâm sự buồn trên trang cá nhân để động viên bản thân.
Continue reading Hồ Ngọc Hà “đi chơi bạt mạng” ở Pháp; Kỳ Duyên tâm sự buồn

Chuyện hoa tết: nên tự trách mình!

Năm nay trên khắp các mặt báo lại đưa hình ảnh người bán hoa đập bỏ hoa tết, nhiều nhứt là tại Sài gòn.
Nhiều người bày tỏ sự thương xót cho những người bán hoa. Đúng là buồn thật cho họ, nhưng đây đâu phải lần đầu tình trạng này xảy ra? Và nếu nó cứ tái lập như vậy thì chính người bán hoa phải tự trách mình.

Đập phá bỏ hoa Tết khi bán ế chứ không bán rẻ
Đập phá bỏ hoa Tết khi bán ế chứ không bán rẻ

Đã đến lúc người bán nên cân nhắc kỹ thị trường, bán đúng giá từ khi đưa hoa đến cho đến khi kết thúc. Còn nếu vẫn giữ cách mua bán cũ, lúc đầu hét giá quá cao và về sau giảm giá chỉ còn 50% hay 20% thì không thể trách người mua, bởi người mua có quyền mua sản phẩm với giá rẻ nhứt.

Clip chợ hoa tết ở Bến Bình Đông Q8 – Nguồn: ZaiTri.com

Hoa bán tết theo tui cung đã lớn hơn cầu, do thu nhập đại đa số người dân sụt giảm, nên mua hoa đưa về các thành phố bán tết mang tính may rủi cao.

Riêng về hoa đào bán tại các thành phố phía Nam, cụ thể tại Sài Gòn, hiện nay rất dễ thất bại. Bởi người Nam không chơi đào, chỉ có người gốc Bắc, mà người Bắc nếu định cư lâu tại Sài Gòn cũng không mặn mà với đào vì hoa đào không thích hợp với khí hậu phương Nam, nên hoa không thể đẹp, mà ngày tết không ai muốn chưng trong nhà một cây hoa không đẹp!

Nguyễn Đình Bổn

Bài post từ FB của nhà văn Bổn Đình Nguyễn với nhiều comment thú vị xin trích lại chia sẻ để mọi người có góc nhìn đa chiều hơn:

Nguyễn Hà: Lẽ ra, ngày mồng 1 tết ko nói chiện cũ….nhưng đã nói, thì ngoài cái phân tích về thị trường, thói quen vùng miền, cung cách kinh doanh….như Bổn nhà văn nói, thì tôi thấy nổi bật lên 2 hình ảnh rất phản cảm :
1, Dân tiểu thương, buôn hoa, do bại, mà uất ức đập phá cả hoa, cả chậu, chịu lỗ.
2. Trong khi đó, hông hiếm những kẻ hóng, rình để bê chậu, rình để lấy hoa người ta vứt đi, để mang về….để ko mất xu nào….
Ui chời…

Nguyen Dinh Huy: Về giá cả, đối với hàng hoá thời vụ, thế giới người ta thường tính cao lúc đầu, hết mùa bán đại hạ giá. Hoa tết cũng vậy, lúc đầu giá rất cao là phải, nhưng đối với công sức và chi phí của người nông dân thì cũng không gọi là chém chặt được. Họ chỉ có lỗi không nghiên cứu được nhu cầu thị trường. Qua đó mới thấy nông dân vô vọng tuyệt vọng dường nào.
Chặt bỏ hoa trong một số trường hợp là phản ứng đối với một số khách hàng chờ phút chót ra mua để ép giá, ở nhiều nơi đã trở thành một thứ ‘văn hoá’ chơi hoa khôn lõi.
Nếu chưa từng làm nông, trồng bông tết thì khó đồng cảm với sự thất vọng của nông dân.
Có lẽ, sự phẫn uất không chỉ giới hạn vào những cây bông ế.
Bổn Đình Nguyễn:Thực ra bán hoa tại Sài Gòn phần lớn là người đi buôn, họ mua lại của nông dân, và chuyện dân thành thị đợi ngày 30 têt mới mua cũng dễ hiểu, vì ngày đó mua giá rẻ nhứt. Ai không muốn mua giá rẻ? Còn việc họ ko bán rẻ, đạp bỏ cũng bình thường, nhưng không nên trách người thành thị.

Luy Dang: năm nào cũng thế đây là quy luật tất yếu của thị trường. người mua thì làm mọi cách để hạ giá, người bán thì muôn nâng giá. cuộc chiến này ngàn năm trước vẫn thế, ngàn năm sau vẫn vậy. có chi mà nói?
Bổn Đình Nguyễn: Nói về mấy người trách dân thành thị sao “ác”, cứ đợi 30 mới mua!

 

Bao giờ lấy chồng?

Benjamin Franklin đã rút ra một kinh nghiệm rất sâu sắc: “Nơi nào có hôn nhân mà không có tình yêu, ở đó xuất hiện tình yêu mà không có hôn nhân”. Dẫu cho Xuân Diệu có hối thúc: “nhanh lên chứ, vội vàng lên với chứ, xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua” thì lấy chồng cũng đâu phải như đi giải cứu dưa hấu, thích là chiều yêu là cưới, bác sỹ hô thì đi đăng ký kết hôn.

Phụ nữ thời nay tân tiến lắm rồi, dự phần vào công cuộc văn minh lắm rồi, lên mạng chửi chồng, chửi người yêu ào ào, cãi nhau ầm ĩ đủ mọi lĩnh vực từ cái áo hàng hiệu đến tứ trụ tranh hùng, bản lĩnh đầy mình, nữ trung tiết liệt, sợ gì ai có phỏng. Thế nên cái sự hỏi han vu vơ ở quê mấy ngày Tết thì suy xuyển được mấy người đâu, gớm, chẳng qua các cô làm màu thế thôi, ai chả biết các cô nằm ôm người yêu post stt lên facebook than ế. Giờ bị hỏi than khổ cũng như rứa.

Lấy nhau ngoài yêu cần có thương, ngoài duyên cần có nợ và quan trọng là đúng thời điểm, sớm một chút cũng thừa mà muộn một chút cũng thiếu. Xưa lấy chồng từ thuở 13, giờ 23 vẫn còn sớm quá, 33 cũng chẳng phải muộn màng, có gì đâu phải xoắn hỡi các nàng thơ xinh đẹp, chẳng qua tình quân đang lang thang kẹt xe đâu đó, chưa đến kịp thôi.

Thôi thì như cụ Nguyễn Du đã an ủi: “Bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao”, cái gì đến sẽ đến, mà không đến thì thôi, kệ mẹ nó chớ. Bởi, nếu như tình yêu là ánh sáng thì hôn nhân là hóa đơn thu tiền điện

À quên, phải khen team Oppo giỏi, làm cái MV nào cũng tạo sóng được, nắm tâm lý và thời điểm rất tốt.

Bui An

Đôi lời chia sẻ thêm với cả nhà về công việc của các Bạn shiper.

Cách đây 2 ngày 1 bạn shiper của bên dv ship mà Vân đang hợp tác bị tai nạn mất khi đang trên đường đi ship hàng cho khách!

Hôm nay Chúa nhật xin mọi người cầu nguyện thêm cho Anh với ạ!

Đôi lời chia sẻ thêm với cả nhà về công việc của các Bạn shiper.

Đối với bản thân 1 người bán hàng như Vân thì V rất tôn trọng và biết ơn các Bạn shiper vì nhờ các Bạn ấy mà hàng hoá của Vân mới an toàn đến tận tay khách hàng, dù trời nắng hay trời mưa buổi sáng sớm hay chiều tối thì các Bạn ấy cũng đều giúp đỡ Vân khi Vân có hàng hoá cần giao (dù chỉ 1 đơn hàng).

Công việc ship theo Vân là 1 công việc cần cả về lao động chân tay và cả lao động đầu óc nếu không muốn nói là rất cực, các Bạn ấy phải chạy xe ngoài đường cả ngày, phải luôn kiên nhẫn chờ đợi khách, lịch sự để phục vụ khách, và phải chịu đựng các complaint của shop khi giao hàng không đúng hẹn, làm mất hàng, làm đổ vỡ hàng…, việc phơi mặt chở cả thùng hàng nặng ngoài trời nắng chanh chang chạy hết các ngóc ngách của cái Sài Gòn xô bồ này để giao từng đơn hàng đến tận tay chúng ta rất mệt các Bạn ah!

Chúng ta là những người ngồi trong nhà, trong phòng máy lạnh và chỉ mất 20-30k để có thể có được món hàng muốn mua cách đó cả 5-10km hoặc hơn, nhưng có nhiều người lại tiếc rẻ số tiền này và muốn được miễn phí tiền ship. Lại có người khi shiper tới giao hàng thì lại bom hàng, không nghe máy hoặc từ chối nhận hàng mà chẳng có lý do, dĩ nhiên tiền ship thì shop vẫn sẽ thanh toán cho shiper nhưng các Bạn có hiểu tâm trạng của người shiper đó không ạ? Họ vẫn nhận được tiền công nhưng họ cũng chẳng vui vẻ gì đâu ạ, làm gì có ai vui vẻ khi nhận tiền mà công việc của mình không được hoàn thành đúng nghĩa.

Lại có những khách khi shiper đến giao hàng thì cứ hẹn tới hẹn lui, tất cả địa chỉ giao hàng đều được các Bạn ấy lên lịch trình rõ ràng để có thể kịp giờ giao cho tất cả các đơn, khi đến giao cho Bạn thì Bạn hẹn lại giờ khác nghĩa là người shiper phải đi 1 vòng rồi quay lại chổ cũ để giao cho Bạn, trường hợp Bạn hẹn 3-4 lần từ ngày này qua ngày khác nhưng đến lúc giao thì lại kì kèo tiền ship, các Bạn ơi tính riêng tiền điện thoại gọi cho các Bạn V tin chắc cũng hơn 20k phí ship đó rồi ạ! Thực sự vì 20k tiền công ship 1 đơn hàng mà phải gọi tới 5 7 cuộc gọi, từ ngày này qua ngày khác mới giao được mà khi giao lại bị kì kèo tiền ship nếu là Vân chắc Vân không đủ kiên nhẫn và bình tĩnh để kinh doanh phục vụ thượng đế kiểu này đâu.

Rồi cũng có khách ở chung cư cao tầng, phòng làm việc ở trong những toà nhà cao ốc, lúc nào cũng yêu cầu shiper phải mang lên tận nơi, tuy nhiên những trường hợp bận họp, có em bé nhỏ, hoặc những lý do chính đáng thì các Bạn vẫn cố gắng hỗ trợ mang lên tận nơi nhưng có những người vì lười mà bắt shiper phải lên tận phòng, các Bạn ơi, bạn shiper phải chở theo cả thùng hàng cồng kềnh, dù ship lên tận phòng các Bạn có cho thêm 1 ít tiền thì cũng rất cực cho các Bạn ấy vì có nơi có chổ gửi xe có nơi không, có nơi an toàn có nơi không và trường hợp bị mất hàng đã có, và việc gửi xe rồi chờ đợi thang máy để mang lên tận phòng chiếm quá nhiều time của các Bạn ấy nó sẽ làm trễ những đơn hàng còn lại và những khách sau sẽ lại complaint các Bạn ấy vì giao trễ. Nếu Bạn có thể xuống nhận hàng trực tiếp hãy hỗ trợ các Bạn ấy nhé!

Nhiều khi hàng hoá của các shop ngày đó nhiều nên bị quá tải, các Bạn phải chạy giao từ sáng sớm cho đến 9-10h đêm mới nghỉ nhưng vẫn còn những đơn không kịp phải chuyển sang hôm sau, khách hàng chửi, shop cũng chửi. Nhưng thật ra suy nghĩ kỹ thì các Bạn ấy đã làm hết sức rồi, không giao được hàng đồng nghĩa các Bạn cũng không nhận được tiền công chứ không phải các Bạn nhận tiền rồi mà không chịu giao, vì vậy chúng ta nếu có lỡ không nhận được hàng đúng giờ nếu thông cảm được hãy thông cảm cho các Bạn ấy nhé, riêng Vân từ nay sẽ không bao giờ la mắng các bạn vị không giao kịp hàng cho khách nữa 🙁

Về thu nhập của shiper thì chắc chắn là không cao gì đâu ạ. 1 đơn hàng khách thanh toán ship từ 15-30k cho các khoảng cách từ 5 – 20km, nhưng bạn shiper chỉ được nhận một số % nhất định trong số tiền này thôi, phần còn lại sẽ do công ty quản lý lấy. Nếu 1 ngày Bạn ấy giao giỏi thì được 30-40 đơn, còn trung bình chỉ từ 15-20 đơn vì còn phải phụ thuộc vào lượng đơn từ shop nên suy ra thu nhập 1 tháng trung bình không quá 8 triệu. 1 con số quá thấp cho công việc hơn 8h/ngày ngoài trời nắng trời mưa phải không ạ?

Những khách hàng của Vân trước giờ đều là những người dễ mến và đều là những người mua hàng có tâm. Những lời chia sẻ này Vân chỉ mong những ai trong chúng ta nếu ai có hiểu sai, có bất mãn gì với những bạn shiper thì hãy nhìn nhận từ 1 vị trí khác để thông cảm hơn với các Bạn ấy! Công việc chân chính nào cũng đáng được tôn trọng và người lao động chân chính nào cũng xứng đáng được trân quý mà phải không?

Trong hình ảnh có thể có: hoa và thực vật
Lê Thị Thuỳ Vân

Tâm sự buồn của chàng trai đọc được tin nhắn vợ sắp cưới dè bỉu bố chồng

Dân trí Chỉ còn ít ngày là đến đám cưới nhưng chàng trai bắt gặp tin nhắn của vợ tương lai nói rằng “dù lấy tôi em cũng không không muốn ở với bố tôi. Em bảo bạn rằng em không muốn chăm bố chồng hờ”… >> Tâm sự của nam sinh Kinh tế bằng giỏi về quê trồng rau, nuôi lợn
Continue reading Tâm sự buồn của chàng trai đọc được tin nhắn vợ sắp cưới dè bỉu bố chồng

Yumi đáng yêu vầy chắc toàn người thương chứ ko ai ghét đâu ha

Nhìu người bảo mình, “Yumi đáng yêu vầy chắc toàn người thương chứ ko ai ghét đâu ha”. Làm sao mà tuyệt vời vậy được 😂 Người ghét mình cũng nhiều lắm đó. Vì sao ghét thì vài cái mình biết, còn đa phần mình ko biết. Mà nếu biết thì họ có hết ghét ko, đâu chắc là họ sẽ thương mình đâu, thậm chí phần nhiều trong số họ mình còn ko biết là ai, chưa gặp hay tiếp xúc bao giờ nữa cơ. Chưa kể đôi khi người đi nói xấu mình sau lưng còn là người mình tôn trọng và quý mến. Khi nghe thuật lại cũng thấy nhói lòng lắm. Có điều đời là vậy mà. Nên thôi buồn thì buồn nhưng cứ bơ đi mà sống thôi…

Lại có người hỏi có bao giờ Yumi oán hận những người đã từng làm tổn thương mình chưa. Nói không thì là nói dối. Khi mình đi thiền, lúc dòng tâm thức trỗi dậy, mình nhận ra được rằng việc tốt nhất mà mình có thể làm để trả thù ai đó, và cứu rỗi chính mình, đó là lãng quên họ đi. Vì họ ko xứng đáng để mình nhớ đến, ko xứng đáng tồn tại trong ký ức tốt đẹp của mình. Nếu có nhớ, thì hãy nhớ về những kỷ niệm đẹp giữa mình với họ, và chỉ giữ trong lòng, chỉ giữ trong lòng như vậy mà thôi. Nhất là vì mình cũng đã vài lần vì ích kỷ bản thân, vì nông nổi cảm xúc, vì cá tính quá mạnh mà làm tổn thương người khác, nên ko thể đòi hỏi cả thế giới phải yêu thương mình.

Đọc thêm tâm sự: www.goctamsu.com

Cái gì cũng có nhân quả, vậy nên bình tĩnh mà sống. Cuộc đời nhìn vậy chứ ngắn lắm. Thời gian thương nhau còn ko đủ, sao cứ phí hoài vào việc hận thù nhau ^_^

Yumi Pham

[Me before you] Vì con người cần nhiều hơn tình yêu!.

Xem trailer cứ nghĩ rồi nhờ sự chăm sóc của cô gái với tình yêu, chàng trai sẽ bình phục và họ có happy ending.
Nhưng không.
Như cuộc sống chưa hề nhìn thấy phép màu. Bộ phim hè này đã xem cũng thực tế như vậy!.
Người ta vẫn nghĩ thứ tồn tại và đan xen giữa họ là TÌNH YÊU, nhưng vốn không phải!.
Nếu yêu nhau, Will sẽ không chọn cách ra đi. Nếu yêu nhau, người ta sẽ không ra đi.!!

Có bao nhiêu con người trên đời này nhân danh TÌNH YÊU để làm khổ nhau, mỗi ngày, mỗi giờ.. ??

Đó là TÌNH THƯƠNG.
Tình thương khiến cô gái ở lại bên chàng trai vào những đêm mưa tuyết dù đã hết giờ trả lương.
Và tình thương để chàng trai chọn ra đi với một số tiền để lại cho cô gái: “Số tiền trong tài khoản của anh không phải để em nằm không mà sống cả đời, số tiền đó để em mua lấy tự do. Đời người chỉ sống một lần, hãy có được thứ mình mơ ước!”

Và nếu không có vụ tai nạn, liệu Will có trở nên cao cả với tình thương hay không? “Nếu anh không bị tai nạn, hẳn anh đã không nhìn vào bộ ngực này. Cái anh quan tâm là những cô chân dài với bộ ngực nóng bỏng.. Còn em, có lẽ chỉ đứng từ xa phục vụ bàn.”
Tôi nghĩ, phụ nữ thực sự thông minh khi họ hiểu rõ mình.

Cảnh quay rất đẹp. Nhạc thì hay. Nhưng dù thế không làm khăn giấy trong túi anh chàng ngồi cạnh tôi vơi đi.. :))

Thỉnh thoảng, tôi thấy mình cần tình thương!.. 🙂

 Trần Minh Phương Linh

“Cuộc sống phức tạp! Thật!”

Vừa tặt lưỡi, vừa nhấn mạnh ngụ ý cả câu nói bằng chữ “thật” với vẻ già đời và từng trải. Câu nói thế này được phát ra bằng thứ âm thanh vẫn còn trép (treble) nhiều hơn bát (bass) của đứa sắp ngám 30 – Cái tuổi mà cách đây 2 năm nó vẫn còn cười xoà bảo: “Còn xa, lo gì!” Và giờ thì xuôi xị: “Nó tới, lo kiểu gì?”

Cảm xúc
Cảm xúc

Tóm lại là nó – phụ nữ 30 – rất ngán cái phức tạp của cuộc đời. Mà người ta nói đố có sai: “Ghét của nào trời trao của nấy”. Chắc do nó ghét nên trong cuộc sống, nó lại cứ khám phá hết thứ này đến thứ khác, chiêm nghiệm mọi kiểu của “phức tạp” xung quanh nó. Riết, nó cảm thấy mất thăng bằng và chả còn mấy tình cảm yêu đương gì với cái ông Đời này. Nó chỉ thấy mỗi một ngày là mệt mỏi, là căng thẳng, là hơn thua, là tranh đấu, là mưu mô, là vụ lợi, là suy đồi,… Tóm lại hình như mặt trái cuộc sống gần như đá bay mất mặt phải. Thứ nó hay mơ mộng trước kia, từng ngày, từng ngày một, mất dần đi…
Làm sao tìm lại những điều vốn dĩ thật đẹp đây?…